"Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài"

Tống biệt hành người hãy tự đi

Đưa người người cứ đi sang sông
Người đừng ngoảnh lại sóng trong lòng
Tôi hóa bông hoa trên triền núi
Chẳng về biển rộng gặp dòng sông.

Đưa người tôi chẳng đưa sang sông
Vì tôi mệt lắm – tôi lười lắm
Vì người đã chọn sông thăm thẳm
Tống biệt hành, người hãy tự đi.

Vịnh “Tống biệt hành” của Thâm Tâm
Hương Thảo Flower

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.