Người ơi tôi lười
Người ơi tôi lười
Tôi lười sống giữa dòng đời chật chội
Mà người ta đặt thật nhiều trông mong
Những quy tắc khuôn khổ thế này nọ
Mấy ai nghe tôi – những tiếng lòng.
Tôi lười sống trong một ngày trống rỗng
Lười cô đơn – lười cả giận hờn
Cô gái nhỏ băng qua con sóng lớn
Đến được đây cũng đã rất phi thường.
Người ơi tôi lười
Tôi lười nói cả nỗi niềm yêu thương
Để đầy đó trong lòng cho chất chứa
Để khi lười tôi có chiếc gối dựa
Người phải tự nhìn thấy được nghe chưa ?
Tôi lười hát mỗi khi trời mưa
Lười mang ô cả những khi trời nắng
Lười nói chuyện ở trong những quán vắng
Lười nguyện cầu khi mình thả hoa đăng.
Tôi lười nói mỗi khi người im lặng
Lười quên người trong khoảng trời xa xăm
Tôi muốn hoá thân mình thành cây nấm
Mọc giữa rừng, chẳng một ai để tâm.
Huong Thao Flower

Bình luận về bài viết này