"Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài"

Có vết thương ngộ lắm

Có những vết thương ngộ lắm người ơi
Tưởng đã lành, nhưng bên trong lở loét
Tưởng an yên, hình như vẫn chờ đợi
Tưởng xa vời vợi,
mà vẫn ở trong tim.

Có những vết thương vốn đã im lìm
Bỗng một ngày người mang kim đến vá
Giả vờ rằng mình chẳng hề xa lạ
Kệ nó đi mà,
mọi chuyện đã đi qua.

Rồi một ngày vết thương chẳng thiết tha
Ngủ một giấc an lành tự biến mất
Mặc cuộc đời bao nhiêu thứ sắp đặt
Lại mỉm cười, nhẹ nhàng mở cửa ra.

Huong Thao Flower

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.