Có sao đâu em
Có sao đâu em nếu một ngày
Những niềm thương bay về một nơi khác
Đôi bàn chân người vô tình đi lạc
Để lại vô hình những nỗi nhớ cô đơn.
Có sao đâu em nếu một ngày
Mất một người trái tim thương vời vợi
Thì hờn ghen trách móc hay chờ đợi
Bỗng vô duyên lạc lối giữa cuộc đời,
Những nỗi buồn là những điều phù du
Vì cuộc đời đầy sương mù như thế
Có tháng ngày nhiều nhiều điều không thể
Cứ đua nhau dồn dập đến trong đời.
Và em ơi khi tâm hồn phơi phới
Lỡ chuyến đầu để về với nhau
Thì có sao đâu hãy để trái tim đợi
Bắt chuyến tàu sau hạnh phúc đong đầy.
Có sao đâu em nếu một ngày …
Và ngày đó cũng có sao đâu em.
Huong Thao Flower
Bài thơ Có sao đâu em
“Này em ơi trăm năm sau, những vui buồn kia sẽ về đâu
Biết cuộc đời, mình phù du lắm em ơi ”
Này em ơi – Tùng
Không thể và có thể
Có thể em đã từng yêu anh
Bằng hoang sơ của một thời tuổi trẻ
Bằng trái tim cùng những lời thỏ thẻ
Bằng khờ khạo ngông cuồng tuổi đôi mươi.
Có thể anh cũng từng yêu em
Bằng vụn về của tình đầu dại dột
Bằng trái tim trong đó chỉ có một
Bằng lỗi lầm luôn nghĩ được khoan thai.
Và có thể mình cũng không nghĩ ngày mai
Hai đứa chia tay, mỗi người lạc lối
Là vì ai hay vì mình nông nổi
Kỉ niệm phai mờ khép lại những mùa sau.

Bài thơ Không thể và có thể
Có thể mình chẳng thể về với nhau
Dù đôi lúc em vẫn quay đầu nhìn lại
Xem chúng mình đã bên nhau lâu thế
Từ lúc nào cũng đã hết say mê.
Hay bởi vì cuộc đời vẫn như thế
Rất nhiều điều có thể sẽ xảy ra
Nhưng bây giờ em biết mình không thể
Đón cùng nhau những điều có thể trong đời.
Hương Thảo Flower
Bài thơ Không thể và có thể
Này người yêu bé nhỏ của anh ơi
Này người yêu bé nhỏ của anh ơi
Anh không biết đời nhiều khó khăn chờ đợi
Anh chỉ biết lòng mình vẫn vời vợi
Vun đắp mỗi ngày những nỗi nhớ thương em.
Anh đang học trưởng thành để yêu thương
Học giữ người anh thương và tất cả
Anh học những điều vốn dĩ là rất lạ
Đưa chuyện tình mình qua ngàn bão giông.

Những nỗi buồn là những chuyến phiêu lưu
Cho tình yêu nhiệm màu hơn có thể
Để sau này kể con mình nghe như thế
Về tháng ngày bố mẹ đã đi qua.
Này người yêu bé nhỏ của anh ơi
Chỉ cần tin và chờ an hem nhé
Vì anh tin, anh tin mình có thể
Nắm tay em đi suốt đoạn đường đời.
Hương Thảo Flower
Bài thơ xin tặng 2 đứa bạn: BS ngoại niệu Phan Huỳnh Tiến Đạt và Thanh Trúc. Chúc 2 đứa sớm đến được bến bờ hạnh phúc.
Kìa cô gái u sầu bên cửa sổ
Một cô gái u sầu bên cửa sổ
Ôm tháng ngày ôm nỗi sợ mênh mang
Cô khép mình khi niềm tin đã mất
Yếu đuối lòng lạc lối hoang mang.
Một cô gái u sầu bên cửa sổ
Vùi lấp mình trong nỗi sợ cô đơn
Sống chán chường khi tuổi xanh mơn mởn
Ngại mở lòng ngại những đau thương.

Và cô gái u sầu bên cửa sổ
Da diết lòng vẫn muốn được yêu thương
Tim khép lại vấn vương hình bóng cũ
Vết sẹo nhạt nhòa kí ức hãy ngủ quên.
Kìa cô gái u sầu bên cửa sổ
Nay má hồng son đỏ mascara
Cô xuống phố lắc lư chiếc đầm mới
Khoe vai trần duyên dáng mắt long lanh.
Cô trồng bên cửa sổ chậu cây xanh
Gieo hạt mầm những niềm vui sắp nở
Lắng nghe trái tim mình đang nhắc nhở
Viết tiếp đời mình những yêu thương.
Hương Thảo Flower
“Ngày hôm qua em vui ca,
cớ sao hôm nay em buồn bã
Có sao đâu, rồi sẽ qua thôi
Có sao đâu” 😉
Sài Gòn mùa thu mưa giông bão
Sài Gòn mùa thu mưa giông bão
Trượt dài nỗi nhớ những mùa yêu
Tim đảo liêu xiêu vì gió lớn
Hạnh phúc trái mùa, lũ cuốn trôi.
Sài Gòn giông bão mãi không thôi
Tôi níu người đi chân chùng bước
Sao người không ở đừng đi nữa
Và để Sài Gòn đừng bão giông.
Người đi một người nhớ mong mong
Người ngóng người trông người xa vợi
Biết đâu ngày về chẳng thể thấy
Một nửa Sài Gòn bị bão giông.
Hương Thảo Flower

Hay là mình bỏ trốn cùng nhau
Hay là mình bỏ trốn cùng nhau
Nắm tay nhau mua một cặp vé tàu
Lên vùng cao se se mùa gió rét
Mặc áo lạnh, chăn ấm, choàng khăn len.

Một thiên đường nhỏ chốn vùng ven
Bên thành phố ít bon chen lừa lọc
Chỉ hoa hồng mỗi ngày đua nhau mọc
Lễ nhân tình trồng hoa dại tặng tình nhân.
Con đường đèo, thung lũng đồi dốc cao
Thượng đế trao những ngọt ngào tuổi trẻ
Ngài se duyên những trái tim non dại
Yếu ớt lòng giữa cuộc đời mưa giông.
Về cùng nhau vẽ tiếp những giấc mơ
Nơi mảnh đất hoang sơ nhiều màu mỡ
Gieo cùng nhau những hạt mầm sẽ nở
Vươn tới chân trời điều ước tuổi thanh xuân.
Sớm tinh mơ khung cửa sổ phủ mờ
Sương gieo lạnh làm ngón chân đan chặt
Choàng tỉnh dậy những niềm yêu tấp nập
Vẫn ấm lòng hạnh phúc buổi ban mai.
Huong Thao Flower
Đà Lạt tôi mơ
“Này em ơi, không bao lâu những chuyến tàu đưa ta về nhau
Bắt chuyến đầu
Hay đợi nhau,
Bắt chuyến sau ?”
Hẹn anh kiếp sau

Hẹn anh kiếp sau mình gặp lại
Cho vơi niềm nhớ nỗi niềm thương
Hẹn hò trở lại những vấn vương
Đã trăm năm mình vùi sâu chôn giấu.
Một kiếp sau không có những nỗi đau
Của trần gian kiếp này mình bỏ lại
Từ “chia tay” cũng đi vào huyền thoại
Mình gặp nhau lúc rong chơi mệt nhoài.
Sẽ nhận ra anh từ ánh mắt
Em nhìn sâu thẳm từ trái tim
Chỉ cần anh
Chỉ cần đến nơi hẹn
Em giữ nghẹn ngào, kể anh nghe.
Mình yêu nhau không chỉ những mùa ghé
Bỏ qua cả những luật đời khắt khe
Hai đứa mình suốt đời là một phe
Là đồng minh, nhân tình, là tri kỉ.
Tạm biệt anh kiếp sau mình gặp lại
Còn kiếp này khép lại những phôi phai
Để bờ vai anh còn là điểm tựa
Cho một ai khác ở trên đời.
Hương Thảo Flower
“Hằng đêm có những phong thư chẳng gửi cho ai
Chỉ viết cho vơi niềm đau. Vì nỗi nhớ trong em còn sâu
Đời nhiều lắm mệt nhoài,sao vẫn ngu ngơ yêu một ai
Dù ngần ấy xa xôi từ khi em buông tay anh không lời biệt ly”
– Nơi nào có anh – Bích Phương
Này anh ơi đừng yêu em nhiều quá

Này anh ơi đừng yêu em nhiều quá
Em sợ mình bé nhỏ để yêu anh
Em sợ mình lười tay không nắm
Lạc mất anh giữa phố xa đông người.
Này anh ơi tim em nhỏ lắm
Mà chất đầy nỗi nhớ của anh thôi
Anh lấy vê đi để tim thôi chật chội
Lấy cả em về một chuyến – đỡ lôi thôi.
Mà anh ơi anh đừng đi quá vội
Chân không dài chẳng đuổi kịp theo anh
Mình chậm thôi, giữ những chân thành
Lụm lặt kí ức để dành cho nhau.
Và anh ơi những gì em chôn giấu
Anh đừng nhìn với những nỗi lo âu
Em không sao đâu vì giờ em đã
Có anh rồi, nỗi nhớ được gần nhau.
Này anh ơi cứ yêu em nhiều nhé
Em giả vờ nói vậy đấy thôi anh.
Huong Thao Flower
Bài thơ Này anh ơi đừng yêu em nhiều quá
Ngỡ
Em ngỡ mình là nắng
Tự cho mình chói chang
Tự nghĩ mình lấp lánh
Sưởi ấm trái tim người.
![]()
Em ngỡ mình là mưa
Xua chuyện cũ người xưa
Đong lại niềm chan chứa
Cho anh hạnh phúc thừa
Còn ngỡ mình là gió
Ôm ấp nỗi âu lo
Cho anh không phiền muộn
Thổi bùng bao khát khao.
Ngỡ mình là ngôi sao
Ngọt ngào và sáng tỏ
Soi anh về lối nhỏ
Trước ngõ em đợi chờ.
Ngỡ mình là bến đỗ
Ngỡ mình là biển sâu
Là thiên hà vũ trụ
Của anh,
em ngỡ ngàng
Huong Thao Flower
“Nên em lùi bước về sau, để thấy anh rõ hơn
Để có thể ngắm anh từ xa, âu yếm hơn” …
Bài thơ Ngỡ
Nếu tôi có được mẫu giấy quỳ
Nếu tôi có được mẫu giấy quỳ
Đo pH xem lòng người sâu cạn
Đo tình thương mà người nói vô hạn
Là thương tôi hay là tự thương người…
Nếu tôi có được mẫu giấy quỳ
Đo miệng lưỡi những người đời cay nghiệt
Đo lương tri người so đo hơn thiệt
Màu ố vàng hoen nát nhuộm thâm tâm.
Nếu tôi có được mẫu giấy quỳ
Đo nỗi nhớ trong tim mình đậm đặc
Bỏ bì thư chẳng cho người biết mặt
Bắt đền người làm bỏng trái tim tôi.
Và tôi lấy cả mẫu giấy quỳ
Đem đo nồng độ những tình si
Những kẻ hoang du yêu lì lợm
Chẳng phí lòng cho tuổi trẻ tươi xanh.
Nếu tôi có được mẫu giấy quỳ
Đo tình yêu đôi mình đang rực cháy
Đem trưng bày nơi mỗi ngày tôi thấy
Mai này già biết mình đã từng say.
Huong Thao Flower

Có những người chẳng đủ nợ đủ duyên
Có những người chẳng đủ nợ đủ duyên
Đến với nhau chẳng kịp thời kịp lúc
Đi vẩn vơ tháng năm dài mỏi mệt
Bỏ qua rồi cơ hội ở bên nhau.
Có một kẻ đã phải đợi rất lâu
Chờ người chuyện trò cả đêm thâu
Chờ tâm hồn trái tim mình khắc khoải
Lại lướt qua nhau giữa cuộc sống muôn màu.
Có một người có thể quên rất mau
Câu chuyện đẹp như giấy nhàu cũ nát

Còn người kia trái tim đau xào xạc
Quặn thắt lòng ôm kí ức đã qua.
Và vài người đi tìm nợ tìm duyên
Tìm cho đủ thắt tơ lòng hạnh phúc
Rồi oan ức vì tơ hồng không chặt
Tự vùi mình vào nỗi sợ triền miên.
Rồi những người chẳng đủ nợ đủ duyên
Day dứt hỏi mình yêu thương chưa đủ ?
Hóa dại khờ ôm theo hình bóng cũ
Đủ tháng ngày mà nỗi nhớ chẳng phai…
Huong Thao Flower
“Bài thơ có những người chẳng đủ nợ đủ duyên”
“Cuộn mình trong nỗi nhớ
Cho đến bao giờ mình mới quên được nhau…”
Và tôi biết rằng bi kịch của tình yêu không phải là những người không đủ yêu thương nên không đến được với nhau, mà là những người đủ yêu thương nhưng vẫn không đến được với nhau.
Lời nói dối
Tôi chọn lời nói dối
Để gửi lời yêu thương
Tôi chọn không thành đôi
Tránh người đời soi mói
Khi đường chẳng chung lối
Thì hững hờ vậy thôi
Những vội vàng đôi môi
Mai phai phôi tôi giữ.
Đừng buông lời từ chối
Khi không nói lời yêu
Lặng lẽ những buổi chiều
Hồn liêu xiêu ai hát.
Dù lối đi hai ngã
Dù đường đời chia đôi
Tôi chọn lời nói dối
Để giữ trái tim tôi …
Huong Thao Flower
Bài thơ Lời nói dối
“Hãy cứ đi về nơi xa ấy
Nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người…” : )
Bài thơ được lấy cảm hứng từ bài hát: “Tháng tư là lời nói dối của em” của Hà Anh Tuấn và “Làm ơn” của Trần Trung Đức.
Lỡ (hoa liễu ơ)
Là lỡ thương lỡ nhớ lỡ say sưa
Lỡ nắm tay lỡ vài lần hò hẹn
Lỡ buông lời trong lòng mình chất chứa
Người lỡ nhìn những nỗi sợ chôn sâu.
Tôi lỡ thấy trong mình những nỗi sầu
Bị chôn giấu khi một người đã đến
Những câu chuyện cùng một người thương mến
Có lúc nào cũng đã lỡ khắc ghi.
Và tôi biết tôi biết mình đã lỡ
Lỡ tim mình mộng mị giữa giấc mơ
Và tôi biết trong thơ tôi cũng lỡ
Gửi vu vơ những nỗi nhớ dại khờ.
Hương Thảo Flower
Bài thơ Lỡ
“Một loài hoa không có trong vườn xinh là do em đã quá yêu mà ra
Người ta cho hoa liễu ơ là khi đã lỡ yêu một người”
Hẹn yêu

Nói với anh em cần một buổi hẹn
Chẳng giông dài mật ngọt với trăng hoa
Lời trăng thơ thơ tình em đã có
Sách ngôn tình em cũng đọc chán chê
Em chỉ cần buổi hẹn với riêng anh
Giữa trưa nắng đường quen mình hò hẹn
Câu chuyện ngọt đường phèn thơm nức nở
Chờ một người để được kể huyên thuyên.
Lời dịu dàng thỏ thẻ nói anh nghe
Bóng đổ dài chiều miên man rợp nắng
Bàn tay lúc nào đan không chặt
Nắm lơ thơ hững hờ núp thời gian.
Huong Thao Flower
Bài thơ Hẹn yêu
“Bây giờ em biết vì sao gặp nhau biển xô sóng trào
Ngồi nghe chiều yên gió lặng giữa muôn vàn hoa…”
Bài thơ Người yêu cũ
Có một ngày bạn đan lại những ngày xưa
Ghép vụn vỡ từng kí ức lưa thưa còn lại
Về ai đó gọi là người yêu cũ
Những ngày ngu dại không lo sợ ngày mai.
Ngày xưa ấy cô bé tin điều mãi mãi
Đâu biết một ngày mọi thứ phôi phai
Đâu biết ngày người thương thành kẻ lạ
Tìm tận chân trời người ấy đã xa.
Rồi thời gian nỗi nhớ cũng trôi qua
Hình hài cũ mờ dần theo kí ức
Bức thư tình cũ phai màu mực
Nỗi thổn thức chờ đợi nằm ngủ yên.
Nhiều năm sau nghĩ lại chẳng u phiền
Cũng chỉ vì chúng mình không đủ duyên
Và đương nhiên lòng đã tha thứ
Vì thanh xuân ấy đẹp dường nào.
Mối tình đầu của mỗi người lấp lánh như vì sao
Dù vết sẹo có thể kéo dài theo năm tháng
Hãy xếp lại trái tim liền vết sẹo
Vì kiếp này còn những mối lương duyên.
Huong Thao Flower

“Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ”
“Có những thứ ngày hôm nay là một vấn đề cực kì bự đối với bạn
Nhưng nhiều năm sau nhìn lại nó chỉ như một hạt cát nhỏ xíu trong cuộc đời”
Đó là câu nói mỗi khi có bất cứ một vấn đề gì xảy ra trong cuộc đời, tôi vẫn luôn tự nói với mình. Hay khi bất cứ một cô gái nào thất tình, mất hi vọng vào cuộc sống, tôi vẫn luôn nói với họ.Có những thứ bây giờ nhắm mắt lại vẫn thấy rõ mồn một nhưng nhiều năm sau dù có cố gắng vẫn không thể nào nhớ lại được.
Hãy về Lê Hồng Phong cùng em nhen anh

Hãy cùng em về Lê Hồng Phong nhen anh
Ngôi trường em thương ngày bé thơ ngây dại
Nơi trong em luôn hằng mong quay trở lại
Cùng người em yêu với tất cả trái tim em.
Về Lê Hồng Phong em sẽ chỉ anh xem
Hàng ghế đá mình ngắm điệp vàng thơ thẩn
Đôi chân trần ướt vì thảm rêu xanh thẳm
Nơi chôn giấu cảm xúc trong lành của tuổi ban mai.
Về cùng em tìm kí ức đã phai
Trôi theo thời gian hay bộn bề cuộc sống
Em về đây nghe lòng mình yên bình quá
Ngồi giữa sân trường lặng lẽ ở bên anh.
Em kể chuyện cũ bằng đôi mắt long lanh
Về bạn bè và về người em từng xem là tất cả
Anh đá long nheo hờn ghen như đứa trẻ
Đã xa lắm rồi chỉ còn những nỗi nhớ ngày hôm qua.
Đây là nơi cho những giấc mơ chắp cánh
Nơi vun đắp tâm hồn người con gái mà anh yêu
Nơi bình yên em muốn mình hò hẹn
Khi nào mệt nhoài lại về Lê Hồng Phong, nhen anh.
Huong Thao Flower
Bài thơ Hãy về Lê Hồng Phong cùng em nhen anh
“Tìm về ngày ấu thơ
tuổi mộng nhiều mơ ước dưới mái trường
Nhiều đêm ta ước mơ hái sao trên trời…”
Viết cho ngôi trường tôi yêu – THPT chuyên Lê Hồng Phong
Những khoảng trời xa xăm
Một mùa về khi ánh chiều rộn rã
Anh ngước nhìn nơi nắng buồn xa xăm
Em muốn hỏi sao anh cứ nhìn về khoảng trời thăm thẳm đó
Mà chẳng một lần … ngó về phía em ?
Nhưng nắng sẽ đi sau hoàng hôn vội
Và mây đến xóa những gang trời xa xôi
Sao không thôi ngước nhìn khung trời đó !?
Để nhận ra rằng chỉ có một điều chẳng đổi thay…
Có phải yêu nhau thì cùng nhìn về một phía
Em sẽ thấy gì nếu nhìn về phía giống như anh
Một mùa về khi ánh chiều rộn rã
Anh vẫn nhìn nơi nắng buồn xa xăm
Em tự hỏi trong khoảng trời thăm thẳm đó
Có một ngõ nào, anh tìm về trong em ?
Hương Thảo Flower
Bài thơ Những khoảng trời xa xăm

Để đò sang sông
Cây đa tróc gốc trôi rồi
Đò sang bên ấy thôi đừng đợi mong
Bao nhiêu thứ để trong lòng
Buông tay thả xuống theo dòng nước trôi
Quên đi ánh mắt làn môi
Quên đi cảm giác bồi hồi nhớ nhung
Buông tay dưới cơn mưa phùn
Chàng trai năm ấy lạnh lùng quay đi ..
Nàng cúi mặt, khép hàng mi
Đưa đò sang ấy biệt li đôi đường
Đan nỗi nhớ vào màn sương
Đan hình bóng cũ làn hương u buồn..
Hương Thảo Flower
“Bài thơ Để đò sang sông
“Đưa người ta không đưa sang sông
Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng”
Trong các thể loại thơ, thể loại thơ mà người không đọc thơ đọc thấy nó là thơ nhiều nhất đó là thơ lục bát vì đơn giản là trong trường dạy quá nhiều thơ lục bát và nghe nó có vẻ rất vần. Và thể loại thơ mà bạn không thích nhất cũng là thơ lục bát. Đối với bạn, thơ lục bát thích hợp để nói những vấn đề xã hội, dân gian, những câu chuyện ngàn năm hơn là một chuyện tình, nhận là những tình cảm tuổi trẻ, bởi vì thơ lục bát nó quá gò bó, quá khuôn khổ, và thêm một vấn đề nữa, chỉ ai từng làm thơ mới hiểu khi làm thơ lục bát bạn nghĩ vần trước và ý nghĩ sau ăn theo vần đó, đó là một điều không cảm xúc chút nào. : )
Bài thơ này cũng chỉ là một cái duyên hiếm hoi của bạn và thơ lục bát.
Bài thơ Những nẻo đường xa
Chúng ta cứ đi về hai chân trời khác
Những nẻo đường xa lạ cách xa nhau
Có khi trộm nhìn anh qua khe của kẽ lá
Nhưng mà không thấy được người ở đâu.
Mình cứ thể lạc lõng ở trong nhau
Những nỗi buồn ghen tuông và hờn giận
Làm đau lòng nhau
Cho nhau những phút thở dài..
Đã bao lâu rồi chẳng nghĩ tới chuyện ngày mai
Khi hôm nay chồng chất nhiều dang dở
Chuyện ai đúng ai sai còn tranh cãi
Sang một trang dài mọi thứ sẽ phôi phai …
Ta chia tay nhau khi hai con đường không thể
Ghép lại thành một, dù cố gắng níu tay
Em chỉ muốn chấm, xuống hàng và viết tiếp
Anh lại chấm, xuống hàng và sang trang..
Hương Thảo FLower

Thơ cho anh – Hà Anh Tuấn
Có những ngày mưa buồn bên cửa sổ
Người giận người chẳng biết phải làm sao
Em thẩn thờ ngồi nghe bản tình ca cũ
Bao nhiêu nỗi buồn thả vào nốt nhạc anh.
Bài hát cũ sao chưa bao giờ khép lại
Mười năm rồi cứ da diết và du dương
Có phải em là một người luôn hoài cổ
Như hướng dương mãi hướng về mặt trời.
Anh dạy em vẽ kỉ niệm bằng nỗi nhớ
Khi màu sắc nhạt dần với thời gian
Khi người đón đưa chẳng còn đó
Mỗi nụ cười giấu kín ở trong tim.
Những giai điệu cồn cào và thổn thức
Em tỉnh dậy khép lại những chuyện xưa
Và như thế đông không chông chênh nữa
Nhắm mắt chờ
nắng ấm khép đông qua..
Huong Thao Flower
[CHS LHP 2006 – 2009]
Bài thơ gửi tặng cho idol 10 năm của tác giả
lấy cảm hứng từ những ca khúc:
Tuyết rơi mùa hè
Vài lần đón đưa
Chuyện của mùa đông
Bài thơ này chỉ có những người nghe nhạc HAT mới hiểu được 😉
Gửi đến anh một bài thơ, từ 1 con bé Lê Hồng Phong đã thích anh 10 năm, nay em đã trở thành một Bác sĩ nhưng vẫn thích anh y nguyên như thế. Chúc mừng 10 years anniversary HAT ❤
Có những điều em chẳng bao giờ nói ra
Có những điều em chẳng bao giờ nói ra
Bởi vì anh rồi cũng đi về nơi khác
Nơi mà em dù có vô tình đi lạc
Cũng chẳng thể cố tình bước tới bên anh.
Có một ngày em đi qua ô cửa sổ màu xanh
Nghe thấp thoáng câu chuyện vui chưa bao giờ dứt
Mỗi buổi hẹn hò như lần cuối mình gặp
Những nụ cười đó – em gấp lại – giữ cho anh.
Nhưng cảm xúc trong lành ấy thật quá mong manh
Như cơn mưa rào thoáng qua rồi chợt tạnh
Em viết thành thơ, thành kỉ niệm
Để mang mưa rào ấy – về theo anh.
Em vẫn cười anh đi vui anh nhé
Chẳng việc gì phải khóc lóc phải không anh?
Ở trong em, anh là người tình của nỗi nhớ
Là một phần kí ức của thanh xuân
Huong Thao Flower

“Để lỡ ngày sau khi ta gặp nhau
Còn đôi chút yên vui ngày nào.. Xin mình mãi gọi thầm tên nhau”
Chúng mình là định mệnh phải không anh
Chúng mình là định mệnh phải không anh?
Đi một vòng rất xa rồi gặp lại
Hai trái tim từng có những nỗi buồn sâu vời vợi
Và mình tìm thấy nhau – lắp cho nhau những hạnh phúc đủ đầy.
Em là cô gái của ngày hôm qua
Của tuổi thơ anh, của những ngày hồn nhiên thơ dại
Em nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ mình gặp lại
Cùng xây nhà cùng vẽ những hạnh phúc tương lai
“Chúng mình có thể bắt đầu không?” em
Đừng đi qua nhau thêm một lần nào nữa
Cuốn sách ấy từng trang dòng rất chan chứa
Lời tỏ tình mật ngọt gửi đến công chúa của anh thôi.
Huong Thao Flower

- Chú rể của em – một chàng trai trăm kí
Vậy là chàng cũng có trái tim cũng bự lắm đây thôi
Anh thương vợ- đè bẹp những nỗi buồn trên hàng mi của vợ
Vòng tay nhỏ này sẽ ráng ôm hết chú rể của riêng em.
Ps: Bài thơ lấy cảm hứng từ 2 cuốn sách: “Chúng mình có thể bắt đầu không ?”- Lời tỏ tình của chú rể dành cho cô dâu và “Cô gái đến từ hôm qua” –
tặng đám cưới Nguyên Anh
Nắng và anh
Đi cùng anh vào những ngày trời nắng
Em núp vào cái bóng ở sau anh
Xưa ấu thơ ba che cho bé mát
Nay lớn rồi bé vẫn được chở che.
Bước cùng anh phía dưới những hàng me
Anh che bé buổi trưa hè nắng gắt
Ra đường thôi mặt bé liền mếu xệch
Anh nỡ nào mà không dắt em đi.
Bóng anh dài và cũng lớn như ba
Núp được rồi, lại sợ xa anh lắm..
Anh đâu biết em thấy điều rất lạ:
Nắng len vào từng kẽ tóc của anh. : )
Huong Thao Flower
Bài thơ nắng cho những ngày trời mưa : )

Em muốn trở về một ngày xưa

Em muốn trở về một ngày xưa
Chạm tay nhau như những ngày đầu mình gặp
Để tim chợt run và bật lên từng nốt nhạc
Những nốt nhạc khe khẽ hát tên anh.
Bàn tay anh là khoảng lặng bình yên
Cho em biết có những điều có thể là mãi mãi
Bàn tay nhỏ chẳng còn phá phách
Vì nó bận ngoan hiền núp trong anh.
Khúc dạo đầu của mình tuyệt lắm phải không anh ?
Kẹo bông gòn còn ghen vì chẳng ngọt được như thế
Sòl Si La , em vẫn hát
Những giai điệu dịu dàng, trong trẻo và du dương …
Thời gian vội đi, vội đánh rơi hay bỏ sót …
Những điều giản dị, bình thường nhưng rất đỗi thiêng liêng
Đâu đó trong em lại đong đầy một nỗi nhớ
Tìm về ngày xưa một khoảng lặng bình yên.
Dẫu biết rằng cuộc sống là một dòng sông xuôi
Và chuyện tình thì chẳng bao giờ có thể quay lại
Nhưng em vẫn mong chờ bàn tay ấy
Một bàn tay chỉ biết mỗi tay em.
Huong Thao Flower
Nhớ anh

Em nhớ anh nhớ chiều vàng nắng ngọt
Nhớ dịu dàng một khoảnh khắc thu mưa …
Em nhớ anh nhớ vội vàng phút chốc
Nhớ rộn ràng một khoảng rộng trong veo …
Những nỗi nhớ ngày hôm kia không kịp nói
Ngày hôm qua ngại ngùng hỡ hừng cũng đi qua
Và hôm nay em một mình tiếc nuối …
Sợ rơi mất nỗi nhớ phải trao anh …
Em chỉ vờ mạnh mẽ chẳng cần ai
Một con bé giỏi giang đầy kiêu hãnh
Nhưng em cần anh cần lắm đấy
Vì những điều đơn giản chẳng dễ nói ra …
Huong Thao Flower
“Đã có lúc em mong tim mình bé lại
Để nỗi nhớ anh không thể nào thêm nữa”
Mưa trái mùa

Mưa trái mùa xốn xang chiều gió buốt
Chẳng hẹn hò vẫn đến với trần gian
Thoáng ngại ngùng rồi lang thang khắp phố
Ào ào dữ dội như sợ … bị ngó lơ
Và trần gian dịu dàng khe khẽ đáp :
“ Em thấy anh rồi. Hãy ở lại … và đừng đi …”
Huong Thao Flower
Giấc mơ

Khoảnh khắc em vào giấc mơ của cuộc đời
Một giấc mơ đẹp, long lanh vời vợi
Bãi cỏ xanh và dấu chân người đi trước
Dắt em theo bước. “Em đừng lo, anh sẽ dẫn đường..”
Em đi theo anh môi nở cười chúm chím
Từng câu chuyện líu lo những chú chim phải ngước nhìn
Em tin anh, dù chẳng tin bản thân mình nữa
Bởi vì anh là giấc mơ lung linh đến ngọt ngào.
Những gì em nhìn thấy chỉ là gương mặt anh
Một gương mặt tươi sáng đến rạng ngời
Em chẳng thể nhìn thấy những gì phía sau anh nữa…
Vì chìm vào những vị ngọt nhân gian.
Cám ơn anh là giấc mơ của cuộc đời
Em giật mình giữ muôn vàn kí ức
Đã có lúc em muốn đừng tỉnh dậy
Tim ngừng đập nữa có lẽ sẽ tốt hơn…
Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ là cổ tích
Chỉ vì thích anh, nên nó đẹp lên từng ngày
Và hôm nay bỗng vỡ òa tất cả
Bàn tay nhỏ quá em không giữ nỗi cuộc đời..
Huong Thao Flower
Chú rể – cô dâu
Bạn bè từ thuở còn thơ
Đâu ngờ em lớn đẹp xinh từng ngày
Lòng anh từ lúc nào say
Mơ giấc mơ đẹp nắm tay em về
Em ơi em có chịu về
Cùng xây nhà mới cùng kề bên anh.
Điều đó chẳng quá mong manh
Một ngôi nhà nhỏ trong xanh yên bình
Thức dậy đón ánh bình minh
Có em bên cạnh rung rinh tiếng cười
Nguyện thề hạnh phúc bền lâu
Anh là chú rể em là cô dâu
Hòa chung những nỗi niềm riêng
Hôm nay kết tóc se duyên suốt đời.
Huong Thao Flower
Bài thơ Huong Thao Flower viết gửi tặng đám cưới 2 anh chị đã từng rất ngưỡng mô trong đội CTXH trường THPT chuyên LHP. Bài thơ lấy cảm hứng từ bài hát “Yêu em” của ca sĩ Hà Anh Tuấn.
cô dâu tháng hai.
Này cô gái nhỏ xinh bên cửa sổ
Em có nghe gì nơi gió xuân chưa ?
Đừng chải tóc bằng chiếc lược cũ kĩ
Hãy để nàng tiên đến.. tết tóc và se duyên
Cô gái à tóc em dài lắm đấy
Dây duyên này rồi sẽ bền chặt lắm đây
Em chờ nhé tháng 2 nàng xuân tới
Nắng chan hòa trời gió nhẹ hây hây
Và khi những chú chim quay về đón mùa xuân ấm áp
Lễ hội làng sẽ tưng bừng đón trầu cau.
Bàn tay nhỏ bé không còn lạnh nữa đâu
Vì chú rể của em có tình yêu ấm áp
Sớm thức dậy luôn có người bên cạnh
Dù ngoài trời có bão tố phong ba.
Huong Thao Flower
Bài thơ được tác giả viết cho cô bạn thân Nguyễn Đăng Trung Hạnh của những năm tháng tuổi trẻ, cô gái có mái tóc dài nhất trong những cô gái đã từng gặp.
Mưa trái mùa thứ hai
Mưa trái mùa xốn xang chiều gió buốt
Chẳng hẹn hò vẫn đến với trần gian
Mùa giông trước, trần gian níu mưa lại
Bằng ngọt ngào rắc gieo vần thơ cũ
Bằng nồng nàn con gái tuổi hai mươi
…
Vậy mà tôi để lỡ ngày mưa
Vuột mất heo mây. kéo về trời
Bàn tay nhỏ quá tôi làm vỡ
Làm vỡ mưa rồi… ghép lại sao ?
Thì thôi đã lỡ duyên mất rồi
Thôi đành để gió cuốn mưa đi
Thôi đành thi thoảng tôi ngồi ngắm
Một cơn mưa về giữa xốn xang….
Huong Thao Flower
Bài thơ chuyện tình ngành Y
Nếu anh là dòng máu
Em sẽ là trái tim
Đi muôn dặm tế bào
Hãy quay về anh nhé.
Nếu anh tế bào hạch
Em là my-e-lin
Hai đứa mình cũng dẫn
Truyền tín hiệu yêu thương.
Nếu anh là phế quản
Em sẽ là phế nang
Anh đi hết đoạn đường
Là gặp em rồi đấy.
Nếu anh là ống chích
Em sẽ là bơm tiêm
Được đóng gói trong bịch
Vô trùng chỉ hai ta.
Nếu anh mà là lợi
Em sẽ làm cái răng
Nguyện dính nhau cả đời
Tình yêu không mảng bám.
Nếu anh tế bào giết
Em! sẽ là limpho
Đứa nào dám bay vô
Vợ chồng mình xử hết.
Còn anh là huyết áp
Em sẽ là ống nghe
Bùm bùm tặt tặt tặt
Còn đập… là còn yêu .
Dù muôn vàn thay đổi
Vẫn còn điều vẹn nguyên
Máu vẫn chảy về tim
Bơm tiêm cần ống chích
Và ta luôn hạnh phúc
Một chuyện tình ngành y
Huong Thao Flower

Bài thơ đã được đăng trên Website và Facebbook diễn đàn Bác sĩ nội trú VN
Bài thơ cô gái mặc đầm xanh
Em là cô gái mặc đầm xanh
Đôi mắt long lanh rất dễ buồn
Rất sợ bài thơ mang giày đỏ
Bỏ thế giới nhỏ vẫn cô đơn.
Anh là chàng trai mặc áo xanh
Gương mặt lạnh tanh, rất ân cần
Là người thương em, người em muốn
Là người định mệnh bảo là của em.
Em chỉ là cô gái mặc đầm xanh
Không mang hài đỏ như trong tranh
Bởi vì em không chọn đôi giày đỏ
Mang đôi giày đỏ.. không đến được với anh
Chuyện tình áo xanh và đầm xanh
Cho dù có vỡ cũng dễ lành
Bởi vì chúng ta là mảnh ghép
Mà những điểm khuyết được che lấp bởi nhau.
Hương Thảo Flower



