"Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài"

Mới nhất

Có những lời tạ từ tôi chưa nói

Có những lời tạ từ tôi chưa nói
Tôi mong người hạnh phúc đến trăm năm
Và sau này có những lúc âm thầm
Xin nhớ đến thăng trầm mình đã qua.

Có những lời tạ từ chưa thể nói
Chắc người biết yêu thương đâu bằng lời
Chắc người biết tôi đã từng chờ đợi
Trong những ngày vô vọng nhất thanh xuân.

Cám ơn người cùng bước qua gian truân
Cùng tôi yêu những điều thật đơn giản
Cám ơn người vì đã có giây phút
Tôi tưởng mình hạnh phúc nhất thế gian.

Cám ơn người vì đã rời bỏ trước
Cho tôi tìm nhân duyên khác trong đời.

Huong Thao Flower

“Tuổi trẻ ấy, thật buồn cười,
đi qua bao nhiêu ngọn núi, con sông cũng không mệt.
Vậy mà có lúc mới đi qua một người thì đã muốn chùn chân.”

Nhiều lúc tôi chỉ muốn một mình

Nhiều lúc tôi chỉ muốn một mình
Chẳng nói gì cả cứ lặng thinh
Nhìn xem trái đất xoay vòng rất ồn ã
Sao chẳng lặng lẽ như các hành tinh .

Nhiều lúc tôi chẳng hiểu mặt trời
Hào quang nhiều quá có mệt không
Lắm kẻ yêu thích chẳng dám đến
Thế là muôn thuở xoay lòng vòng.

Ở dưới dãi ngân hà lớn rộng
Có hành tinh nào đến được với nhau
Có yêu thương nào còn khoảng trống
Cho tôi trở thành một vì sao.

Cứ thế cuộc sống nhỏ tuôn trào
Tôi cứ nằm đó, hoài đinh ninh
Đọc vài câu thơ, nghe bài hát
Tưởng như ai đó viết cho mình.

Và thế,
tôi cứ ở một mình
Đứng im chờ đợi giữa hành tinh
Muốn vì sao nhỏ chợt rớt xuống
Muốn được yêu thương bất thình lình…

Huong Thao Flower

Hình ảnh có thể có: văn bản

Gặp lại em sau những ngày xưa cũ

Gặp lại em sau những ngày xưa cũ
Khi trong lòng nỗi nhớ đã phai phôi
Khi trong tôi tim không còn đau nhói
Bài hát buồn cũng chẳng thấy chơi vơi.

Nhiều năm rồi tôi chẳng còn chờ đợi
Nỗi buồn cũ từ lúc nào ngủ yên
Chắc em cũng thế, thôi muộn phiền
Chỉ là nhạt màu kí ức về nhau.

Và một ngày vô tình ta gặp lại
Mỉm cười lần đầu kể từ nỗi đau
Và tôi và em còn e ngại
Nhưng an yên lòng, chuyện đã qua.

Cuộc sống vẫn thế trôi đi mà
Tuy chút nỗi buồn còn chưa phôi
Cũng có đôi điều tôi muốn hỏi
Nhưng đã qua rồi, khép lại thôi.

Tình buồn đẹp vì những điều dang dở
Thanh xuân đẹp vì bao niềm mộng mơ
Có khi không bước chung con đường ấy
Có khi mất nhau trong cuộc đời này
Vậy lại hay …

Hương Thảo Flower
Cảm hứng từ dự án âm nhạc “Truyện ngắn” Hà Anh Tuấn – Phan Mạnh Quỳnh

 

Bài thơ có chàng trai viết lên cây

Ngày ấy khi tôi còn non dại
Có một tình bạn tuổi thơ ngây
Tôi hay hẹn nhỏ ở gốc cây
Có tán lá to và xanh mát.

Ngày ấy tôi hay nghêu ngao hát
Và tập gảy đàn như lũ con trai
Ngày ấy tôi biết chỉ vài bài
Sao nhỏ nghe và cười khúc khích.

Vì nhỏ cười nên tôi thấy thích
Hứa tặng riêng một bài cho nhỏ thôi
Nhỏ lại cười hồn nhiên và nhỏ nói:
Cậu phải nhớ giữ lời đấy nghe chưa ?

Những năm ấy trốn những cơn mưa
Tôi và nhỏ dưới gốc cây che tập sách
Tôi lại hát trong cơn mưa tí tách
Nhỏ lại cười – chẳng hiểu làm sao …

Ngày ấy tôi vẫn không thể nào
Viết cho nhỏ món quà mà tôi hứa
Làm gì có ca từ nào chan chứa
Đủ viết về em – Nhỏ của tôi…


Và một ngày nhỏ bỏ lại tôi
Về chốn phồn hoa, cùng cha mẹ
Chỉ còn tôi và gốc cây lặng lẽ
Ôm nỗi buồn và nỗi nhớ đơn côi.

Và mỗi chiều còn mỗi mình tôi thôi
Ngồi đàn hát bên gốc cây nhớ nhỏ
Viết lên thân cây những điều người chưa tỏ
Gửi nỗi lòng trong câu hát thẩn thơ…

Dưới gốc cây ấy tôi vẫn chờ
Một cuộc tình người ta bảo trẻ thơ
Là quên nhanh thôi, chẳng thể nhớ
Mà sẹo kéo dài với giấc mơ.

Và năm ấy tôi nào đâu có ngờ
Bài hát ấy theo tôi nhiều năm nữa
Cũng như tôi theo em dài muôn thuở
Em ở đâu vậy nhỏ của tôi… ?

Hương Thảo Flower

“Đời muôn ngả mang số kiếp đổi thay
Rồi khi tình cờ gặp lại hai thân phận khác dẫu tên người vẫn vậy”

Có chàng trai viết lên cây

Cảm hứng từ dự án âm nhạc “Truyện ngắn”

Mắt biếc

Hà Anh Tuấn

Phan Mạnh Quỳnh

Anh về Đà Lạt tìm em

Anh đã về Đà Lạt
Đi tìm em từ lâu
Mà tìm hoài chẳng thấy
Nghĩ em đã nhạt màu.

Anh vẫn còn đau đáu
Những nỗi niềm ngày xưa
Sao em không hẹn nữa
Dốc vắng anh đợi chờ.

Rồi nay đọc bài thơ
Em còn yêu Đà Lạt
Trong em anh chưa nhạt
Nên anh lại thẫn thờ.

Huong Thao Flower

“Tôi chết trong em bao giờ
Mỗi sớm ban mai thành phố mơ
Nỗi nhớ lang thang chiều mùa đông
Mùa đông dài đến vạn ngày”

Em ba mươi tuổi trăng tròn thanh Xuân

Em ba mươi tuổi dễ thương
Mặt em phúng phính má hồng hây hây
Tự biết trồng những vườn cây
Tự tay chăm sóc bông hoa tặng mình.

Em ba mươi tuổi thật xinh
Vì chân đã bước vài ba mối tình
Em xinh vì biết thương mình
Em xinh vì chọn hành trình mình đi.

Ba mươi em đẹp thầm thì
Làm cho kẻ khác hiếu kì với em
Em đẹp với những nghĩ suy
Em đẹp khi biết ước mơ đời mình.

Ba mươi chẳng vội làm chi
Lấy chồng cũng được, không chồng chẳng sao
Tình yêu vẫn rất nhiều màu
Vẫn là e ấp hồng đào môi son.

Ba mươi là sắp trăng tròn
Nên thanh xuân đó vẫn còn đợi em.


Hương Thảo Flower

Ba mươi là một lứa tuổi rất đẹp.
Vì khi đó bạn bắt đầu có tất cả: .. tự chủ, sắc đẹp, sự nghiệp, tài chính và ước mơ. Và quan trọng hơn, bạn biết được: Tôi là ai, và tôi muốn trở thành một người như thế nào. Nên tất cả chỉ mới là bắt đầu

Vợ chồng là nợ là duyên

Vợ chồng là nợ là duyên
Là hai số kiếp gắn liền với nhau.
Lúc hạnh phúc, lúc u sầu
Và cả những lúc đớn đau vô cùng.


Có duyên mới được trùng phùng
Có nợ nên mới đi chung con đường.
Dù ngoài đó, lắm người thương
Dù rằng ngoài đó, lắm đường để đi.


Dù cuộc đời lắm nghĩ suy
Thì ta hãy vẫn thầm thì với nhau.
Thầm thì kể những nỗi đau
Thầm thì giữa những mưa ngâu cuối mùa.
Nằm nghe những cơn gió lùa
Giữa mùa thu mát bông đùa với nhau.

Huong Thao Flower

Tôi tưởng mình già nua

Tôi tưởng mình già nua
Trong những câu nói đùa
Trong những ngày vàng úa
Trong câu chuyện ngày xưa

Tôi núp mình buổi trưa
Sợ yêu thương một nửa
Sợ nỗi nhớ dư thừa
Tôi nghĩ mình già nua.

Chiều nghe bài nhạc cũ
Cuộn tròn theo thời gian
Để đêm dài khó ngủ
Để tâm hồn lang thang

Nơi nào thật bẽ bàng
Nơi nào giấu bình an
Và cho hỏi hạnh phúc
Biết bao nhiêu là vừa?

Tối tưởng mình già nua
Đến khi mưa đầu mùa …

Hương Thảo Flower

Em đã đến thiên đường chưa ?

Em đã đi hết cây cầu ấy chưa ?
Qua hết đại dương hay thiên đường
Đã bình tâm ngồi uống tách trà ấm
Để xoá nhân gian những lẽ thường

Em có mang theo loài hoa em thích
Hay chiếc vòng tay hôm tạ từ
Tôi vẫn chưa hiểu những gì em muốn nói
Nhưng chắc em mệt nhiều rồi nhỉ,
người thương.

Bông hoa năm ấy bay về trời
Thế nên giờ chẳng thể ghé chơi
Gió đông năm nay vừa đến thổi
Muốn được gặp em, lại xa vời

Huong Thao Flower
18.11.2019
Gửi người bạn thân, người em gái

Trong một bộ phim tôi xem, khi một người rời khỏi thế giới này, họ sẽ được bình tâm và uống một cốc trả để quên những kí ức của nhân gian này, và họ sẽ có 49 ngày đê đi qua một cây cầu để đến thiên đường, từng kí ức sẽ bắt đầu được lãng quên trên cây cầu đó.. Mỗi lần như vậy, tôi đều nghĩ đến em.
Gửi người em gái, người bạn thân
18/11/2019

Những đứa trẻ vụng dại

Những đứa trẻ vụng dại
Với thật nhiều ước mơ
Hằng tin cuộc đời cây sai trái
Và đầy quả ngọt những ngày mai.

Những đứa trẻ vụng dại
Mơ ước mình là ngôi sao nhỏ
Lấp lánh trên bầu trời
Đến khi gặp một áng mây to…
che mờ…

Và rồi cơn mưa rào kéo đến
Tâm hồn nào đã bị cuốn trôi đi
Những cơn gió to và hùng tráng
Làm sao nghe được lời thầm thì.

Đám mây đen cứ trôi
U ám dần muôn ngã
Đôi chân nhỏ lạc lối
Ngay giữa bản thân mình

Đứa trẻ cứ đinh ninh
Những điều không thể hiểu
Nấp mình vào một góc
Tự tìm chốn an bình.

Những đứa trẻ vụng dại
Nằm ngủ yên trong đất
Tâm hồn em còn sáng
Sẽ còn có ngày mai…

Huong Thao Flower

Sau cơn mưa
(mấy khi)
sẽ thấy được cầu vồng …

Tặng em gái Trà My

18/11/2019

Khi người lớn chia tay

Có những người khi họ chia tay
Khóc thật nhiều trong nỗi buồn vô tận
Vì càng thương họ lại càng giận
Giận người ta, giận cả chính mình.

Có những người chỉ biết lặng thinh
Chẳng nói gì cả cứ một mình
Không rõ rằng đang vui hay hờn giận
Tưởng rằng người hoá đá đến trăm năm.

Có những người mãi chìm trong nghĩ suy
Nước mắt tuôn thành dòng mà chẳng biết
Tháng năm dài đầy những niềm hối tiếc
Để lỡ gì mà giờ phải biệt ly

Có những người chỉ vừa mới chia tay
Lại vội vã bắt đầu cuộc tình mới
Họ sợ cô đơn sợ chờ đợi
Vì sai lầm nên lại phải chia tay.

Có những người trong lòng cứ đinh ninh
Rằng người kia rồi sẽ quay trở lại
Cứ như thế như thế họ chờ mãi
Một ai đó xuất hiện bất thình lình.

Có nhiều người chia tay xong rất xinh
Bước xuống phố với áo quần xúng xính
Sau tháng ngày chờ đợi người ta hiểu
Giờ đã biết tự yêu bản thân mình. 

Có những người trưởng thành từ nỗi đau
Mỉm cười hỏi sao người bỏ tôi lại
Nói cám ơn và những lời xin lỗi
Hạnh phúc hơn với những cuộc tình sau.

Lại có người nhẹ nhõm bước qua nhau
Buông gánh nặng và nói lời xin lỗi
Mà lời xin lỗi có bao giờ là đủ
Cho tháng ngày lãng phí tuổi thanh xuân.

Có những người đến khi phải chia ly
Mới biết được bản thân mình rất phũ
Ngủ một giấc mọi thứ tan biến mất
Buồn một lần để biết mình cũng ngu.

Rất nhiều người chẳng dám mở lòng ra
Để thứ tha thêm một lần nào nữa
Rất nhiều người đóng luôn những cánh cửa
Mà trái tim đang rất muốn bước vào.

Khi chia tay người ta phải làm sao
Giữa mênh mông muôn nghìn trùng câu hỏi
Mà đâu phải câu hỏi nào cũng có lời đáp
Đành chấp nhận một mình những nỗi đau.

Huong Thao Flower

“Một người từng thương nhiều thế giờ cũng hoá người dưng
Chỉ là ngừng yêu mà sao lại đau lòng đến thế”

Sao hôm nay người vội đi lấy chồng

Bàn tay ai đưa tôi qua lối nhỏ
Trái tim nào chưa bày tỏ tôi ơi.
Bàn chân nào hôm qua vừa bước tới
Thời gian nào đã vội bỏ tôi đi.


Suy nghĩ nào hôm qua còn dang dở
Nỗi nhớ nào giờ đã thành dòng sông
Đôi môi nào hôm qua còn căng mộng
Sao hôm nay người vội đi lấy chồng.


Má hồng nào hôm qua còn e ấp
Cuộc tình nào đã thổi tắt hôm nay.

Huong Thao Flower

Và bây giờ đã đủ nợ đủ duyên

Anh đã nghĩ mình chẳng đủ nợ đủ duyên
Trên con đường vỡ tơ duyên thành nhiều mối
Hai đứa song song không cùng lối
Chỉ cắt nhau ở vô cực vô cùng.

Em không ngờ có thể đi đến vô cùng
Gặp lại anh sau muôn trùng trắc trở
Và lần này trái tim đã mở
Và bây giờ đã đủ nợ đủ duyên.

Chốn trần gian vốn rất nhiều u phiền
Khi tình duyên do ông trời sắp đặt
Nhưng vì thương mình đã góp nhặt
Từng con đường trở lại với nhau.

Huong Thao Flower

Bài thơ “Và bây giờ đã đủ nợ đủ duyên”

Lời hồi đáp cho bông hoa đẹp nhất

Xin lỗi anh vì mùa hoa đẹp nhất
Không thể cùng anh suốt chặng đường dài
Xin lỗi anh thanh xuân không mãi mãi
Nên em đã cho mình một lối ra.

Xin lỗi vì anh không thể đi qua
Mùa hoa ấy thêm một lần nào nữa
Xin lỗi anh vì đã là chỗ dựa
Cho những ngày hoa đẹp nhất trong đời.

Xin lỗi anh vì để anh chờ đợi
Trong những ngày tươi đẹp của thanh xuân
Xin lỗi anh vì trong em vời vợi
Mà anh nghĩ rằng mình rất hiểu em.

Xin lỗi anh vì sau mùa hoa nở
Em bỏ lỡ một người đã yêu em…

Huong Thao Flower
Lời hồi đáp cho “Bông hoa đẹp nhất” – AP

“Mãi sau này anh mới biết
bông hoa đó không phải của anh
Chẳng qua là anh đã đi ngang qua đúng mùa hoa đẹp nhất…”

Anh có muốn làm đồng bọn của em không ?

Anh có muốn là đồng bọn của em không
Là đồng minh suốt đời, là tri kỉ
Là đồng đội cùng phe cùng chiến tuyến
Ngồi cùng phà đưa mái chèo cũng nhau.

Là đồng bọn thì không được bỏ nhau đâu
Luật giang hồ từ lâu là như vậy
Nên em cho anh nghĩ lần nữa đấy
Xem anh có muốn là đồng bọn của em không

Vừa làm đồng bọn vừa làm chồng
Có đồng minh thế thì lời quá nhỉ
Đêm về hai đứa cùng thủ thỉ
Mưu đồ kế hoạch chuyện tương lai.

Thêm vài đứa nhỏ vào ngày mai
Để phe mình ngày càng thêm lớn nhỉ
Phe đồng minh suốt đời tri kỉ
Là duyên nợ kiếp này ở bên nhau.

Nhưng mà anh có muốn làm đồng bọn của em không ?

Huong Thao Flower

Có thể khi chúng mình gặp lại (Version 2)

“Có thể khi chúng mình gặp lại
Thì rất nhiều năm tháng đã trôi qua”
Có thể lúc đó anh đã làm cha
Cô gái mộng mơ giờ là mẹ
Anh không ngờ cuộc đời có một tấm vé
Để quay về gặp cô bé ngày xưa

Em vẫn ngồi hát những buổi chiều mưa
Đã có anh đây say sưa ở cạnh
Và còn điều gì anh vẫn chưa tỏ
Thì bây giờ hãy nói nhỏ cho anh nghe.

Hương Thảo Flower

Từ ý thơ Nguyễn Thiên Ngân

Yêu anh chàng bác sĩ

“Chờ anh chút nha cấp cứu gọi”
Phòng mổ sáng đèn, điều dưỡng và gây mê
“Một chút” của anh mà lề mề đến vậy
Em mệt nhoài chờ tin nhắn lê thê.

“Chờ anh chút nha cấp cứu gọi”
Lại một đêm dài tin nhắn chẳng hồi âm
Biết em hiểu, anh yên tâm nhiều lắm
Mình yêu như vậy đã nhiều tháng nhiều năm.

Em mỉm cười hạnh phúc chẳng chọn nhầm
Chàng bác sĩ nhiều tình cảm và lương tâm
Dù đôi lúc cũng cô đơn chút ít
Vẫn yêu chàng bác sĩ giống như anh.

Chàng trai của em luôn tranh giành
Giành sự sống cho những người không quen biết
Mà đôi khi bị cuộc đời chì chiết
Ngành nghề này thật khắc nghiệt phải không anh.

Vậy mà sao trái tim của anh yêu
Vẫn luôn đập nhịp nhàng không hối hả
Để yêu em, yêu cái nghề vất vả
Nên cả đời này em cũng dành để yêu anh.

Huong Thao Flower

Mến tặng bài này cho tất cả các bạn bác sĩ cũng như những bạn nữ có người yêu là bác sĩ.

Bởi vì anh rất thương em

Bởi vì anh rất thương em
Từ rất lâu, nhiều năm nhiều tháng trước
Và nhiều điều em không thể biết được
Bởi vì anh, vì anh rất thương em.

Em thử nhìn ra thế giới mà xem
Bao nhiêu người có duyên mới gặp được
Bao nhiêu người đi ngang nhau khẽ lướt
Và em có thấy anh vẫn ở bên em ?

Anh cũng thử nhìn ra thế giới để xem
Nhưng chỉ thấy em, lấp đầy thế giới
Chỉ có em làm tim anh chờ đợi
Nhân duyên này vì anh rất thương em.

Huong Thao Flower

Có thể khi chúng mình gặp lại (Ver 1)

“Có thể khi chúng mình gặp lại
Thì rất nhiều năm tháng đã trôi qua”
Có thể lúc đó anh đã làm cha
Cô gái mộng mơ giờ là mẹ
Cuộc đời không bán anh tấm vé
Để quay về tháng ngày xa xưa.

Em có còn ngồi hát những chiều mưa
Còn vu vơ nhiều niềm vui bé nhỏ
Và còn điều gì anh vẫn chưa tỏ
Về những ngày tươi đẹp của hôm qua ?

Vì em chính là một món quà
Cho người em yêu và những đứa trẻ
Còn anh sẽ luôn chia sẻ
Cùng người vợ ngọt ngào âu yếm ngày mai.

Số phận này không có đúng hay sai
Anh biết ngôi nhà em xây luôn hạnh phúc
Yêu người em yêu đến từng giây phút
Chỉ cần mỉm cười khi mình gặp lại nhau.

Hương Thảo Flower

Từ ý thơ Nguyễn Thiên Ngân

Nếu cuộc đời này có bán tấm vé
Em cũng không về những tháng ngày xa xưa.

Em muốn về Đà Lạt

Em muốn về Đà Lạt
Giữa đèo Mimosa
Hoàng Gia Trang mưa nhỏ
Lạnh như kỉ băng hà.

Em nấp dưới hiên nhà
Đung đưa trên ghế gỗ
Nhâm nhi vài miếng mứt
Uống trà Atiso.

Ngược xe về thành phố
Đứng dưới Dốc Nhà Bò
Nhìn người ta dũng cảm
Bỗng thấy đời bớt lo.

Về ngồi đây chuyện trò
Góc nhỏ cà phê An
Mai anh đào cổ thụ
Che những bàn tay đan.

Ghé đồi thông hai mộ
Nghe lại chuyện tình buồn
Và thăm cô gái nhỏ
Nặng tình không thể buông.

Khi hoàng hôn rơi xuống
Nghe bài hát Cù Lần
Se mình bên bếp lửa
Giai điệu vẫn còn ngân.

Nói với cô đậu nành
Cho tôi ly đậu xanh
Nhớ bỏ nhiều vị nóng
Còn dư, tôi để dành.

Và những lúc chán chường
Khi cuộc đời u ám
Về ăn bánh tráng nướng
Thấy cuộc đời dễ thương.

Giữa Đà Lạt rừng thông
Bỗng thấy má đỏ hồng
Bỗng thấy lòng rung động
Hay là vì mùa đông.

Ở nơi đây không anh
Vẫn có sữa đậu nành
Vẫn có tàu hủ trắng
Chỉ là …trời bớt xanh…

Huong Thao Flower

“Những tháng ngày đã qua
có cây thông trước nhà
chờ em, thông dường như cũng đã già”

Tâm sự tuổi ba mươi

Anh rất sợ trái tim mình rung động
Và cũng sợ mình cưa đổ một ai
Vì anh sợ làm tim ai dậy sóng
Mà lòng mình vẫn chưa thể mở ra.

Anh sợ mình không thể đi xa
Cùng với ai, thêm một lần nào nữa
Anh sợ mình phải tự đóng cánh cửa
Khi trái tim đang rất muốn bước vào.

Khi bắt đầu già người ta phải làm sao
Giữa mênh mông muôn nghìn trùng câu hỏi
Những năm qua anh lúc nào sống vội ?
Mà sao giờ lòng chật chội khó khăn.

Người ta bảo anh lãng tử như trăng
Số đào hoa có gì đâu mà khổ
Mà đâu biết lòng ngàn cơn sóng vỗ
Xô vào bờ chẳng thể bình yên.

Anh chỉ muốn cuộc sống chẳng u phiền
Và chẳng muốn tim mình đập liên miên
Kí ức trong anh giờ cũng đủ
Yêu thêm lần nữa, phải chờ duyên.

Huong Thao Flower
Tặng bạn thân B.A

“Anh đã đi một phần ba cuộc đời
Mà sao trái tim vẫn còn một mình chơi vơi
Nhiều lần muốn đôi chân dừng lại nghỉ ngơi
Do anh khó hay là người khó em ơi ?”

Bài thơ Tâm sự tuổi ba mươi

Thơ ngắn về Corona

Lệnh giới nghiêm làm trái tim phong toả
Nên tạm thời chẳng thể nhớ đến ai.

Hương Thảo Flower

Người thương hãy giữ trong lòng
Chờ ngày gặp lại sẽ càng thương hơn

Hương Thảo Flower

Trăm năm trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra hít vào
Ở Campuchia hay ở Lào
Xứ nào mà chẳng hít vào thở ra.
Mà nay dịch corona
Đồng bào lại sợ thở ra hít vào.
Đường phố chẳng dám ồn ào
Người người lặng lẽ hít vào thở ra.
Nằm kế tâm dịch China
Việt Nam vẫn phải thở ra hít vào
Biên giới giờ cũng đã rào
Bà con vẫn sợ hít vào thở ra.
Tụi nhỏ nghỉ dịch ở nhà
Vô tư vui sướng thở ra hít vào
Người lớn nói chuyện thì thào
Ai dám mạnh mẽ hít vào thở ra
Ngành y nay được một pha
Làm việc quên cả thở ra hít vào
Khẩu trang bỗng thành phong trào
Yên tâm một chút hít vào thở ra.

Mong cho dịch bệnh đi qua
Ta an yên sống thở ra hít vào.
Thế giới sẽ bớt nháo nhào
Nhân loại tiếp tục hít vào thở ra.

Huong Thao Flower

Thơ vui mùa Corona ☺️☺️

Viết về thanh xuân ở Lê Hồng Phong

Chàng trai năm ấy mà cậu thích
Giờ vẫn rạng ngời đôi mắt kính vuông
Chẳng biết cậu ấy còn phát cuồng
Với Arsenal đội banh pháo thủ

Câu chuyện chúng ta như đã cũ
Cô gái tóc dài giờ có bé bi
Có khi nào cô tự cười mỉm chi
Khi nghĩ về cậu bạn kool ngầu ấy.

Còn chàng trai nhiều năm chẳng thấy
Vẫn miệt mài những hoài bão nơi xa
Biết bao giờ thủ lĩnh sẽ về nhà
Để tập hợp thần dân quái quỷ.

Và chàng trai nhăn nheo suy nghĩ
Tỏ ra mình nguy hiểm nhất hôm qua
Chẳng biết cậu có còn chơi ghita
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất.

Có kỉ niệm chẳng bao giờ đánh mất
Về anh chàng tháng bảy rất thân thương
Đẹp trai thẳng thắn hay thất thường
Cậu ấy lấy chồng, cậu có buồn không?

Sân trường năm ấy cậu nhớ không
Hoa điệp vàng những mùa hè không ngủ
Tuổi trẻ ấy đã bao giờ là đủ
Nhiệt huyết chân thành- tuổi ngây thơ.

Ai còn nhớ cô gái thẫn thờ
Vẫn mộng mơ buồn vu vơ như thế
Vẫn ngồi đây chờ các cậu về kể
Những câu chuyện bông đùa tuổi thanh xuân.

Huong Thao Flower
Viết cho tuổi thanh xuân tại THPT chuyên Lê Hồng Phong

Bài thơ này viết tặng riêng cho:
Minh Anh Lưu Trần MAK,
Hải Cẩu Heo Trung Hạnh,
at2 Trường Giang,
Jok Chân Lê,
Kiến Minh lythong
và gấu siu cường.
(Theo đúng thứ tự trên bài thơ)

“Tìm về ngày ấu thơ
Tuổi mộng nhiều mơ ước dưới mái trường
Nhiều lần ta ước mơ hái sao trên trời…”

Chia tôi một nửa nỗi buồn đi

Chia tôi một nửa nỗi buồn đi
Để tôi lặng lẽ thêm nhu mì
Đời tôi vui quá cười không hết
Cho tôi có điều để nghĩ suy.

Chia tôi một nửa nỗi buồn đi
Để tôi có cái mà thầm thì
Để người tưởng tôi bớt vô vị
Trò chuyện với người, biết nói chi.

Chia tôi một nửa nỗi buồn đi
Rồi tôi xếp lại cất vào ví
Mấy lúc cuộc đời cô đơn quá
Lại mở ví ra, thấy thần kì.

Chia cho tôi một nửa nỗi buồn đi
Để người hiểu nỗi buồn cũng chia ly
Thì chia ly đâu có gì phi lý
Mà người bận lòng những nghĩ suy.

Huong Thao Flower

Thơ về hưu ngành y

Áo blouse mấy chục năm trời
Hôm nay không mặc, thấy đời thảnh thơi
Gió sương oanh liệt một thời
Dừng chân gác kiếm nói lời chia xa.

Về hưu đâu phải là già
Về hưu là một món quà trời cho
Về hưu để bớt lắng lo
Về hưu chẳng phải so đo với người.
Về hưu là để nghỉ ngơi
Về hưu có thể vui chơi cả ngày
Về hưu chẳng phải làm thầy
Về hưu như thế chẳng hay sao nào.

Cuộc đời qua lúc cao trào
Cuộc đời qua lúc ngập tràn ước ao
Bây giờ ta hát nghêu ngao
Uống trà nghe những lao xao đời mình.
Lắm lúc lại quá an bình
Lắm lúc tôi lại lặng thinh nhớ nghề
Nhớ nghề nhớ những đam mê
Nhớ nghề nhớ mãi lời thề năm xưa.

Chiều ngồi nghe những cơn mưa
Tự hỏi có mấy người xưa nhớ mình
Về hưu là khúc vô thường
Gửi người ở lại niềm thương vô cùng.

Hương Thảo Flower
Về hưu
Viết tặng ba
20/9/2020

Về hưu

Chờ ngày gặp lại nhau sau dịch

Rất nhiều ngày sau mình gặp lại
Quá trời điều để nói với nhau
Khoảnh khắc ấy chắc là thiêng liêng lắm
Vì đã cùng nhau tạo phép màu.

Những ngày qua chẳng thể gặp mặt
Tôi một mình lặng lẽ sống khoan thai
Lệnh giới nghiêm làm trái tim phong toả
Nên tạm thời chẳng thể nhớ đến ai.

Cứ tưởng rằng chẳng được đến ngày mai
Giờ gặp lại thấy vui mừng khôn xiết
Mà lại sợ ngày mai nữa ly biệt
Nên chẳng nói gì, cứ thắm thiết ôm ôm.

Đâu phải đất nước chia cắt nhiều năm trời
Mà gặp lại thấy mừng mừng tủi tủi
Ngày hôm ấy sẽ như ngày thắng lợi
Như chưa hề có một cuộc chia ly.

Rất lâu rồi chúng ta mới gặp lại
Những hờn giận năm nào đã lãng quên
Chẳng ai muốn sống cô đơn lần nữa
Nên yêu thương đi tiếp đoạn đường dài.

Huong Thao Flower
– Chờ ngày gặp lại nhau –
Thơ mùa Corona

Tống biệt hành người hãy tự đi

Đưa người người cứ đi sang sông
Người đừng ngoảnh lại sóng trong lòng
Tôi hóa bông hoa trên triền núi
Chẳng về biển rộng gặp dòng sông.

Đưa người tôi chẳng đưa sang sông
Vì tôi mệt lắm – tôi lười lắm
Vì người đã chọn sông thăm thẳm
Tống biệt hành, người hãy tự đi.

Vịnh “Tống biệt hành” của Thâm Tâm
Hương Thảo Flower

Em là cà phê sữa

Em là cà phê sữa
Có chứa cafein
Cà phê sữa pha phin
Phải chờ lâu mới có.

Hương vị ngọt ngào đó
Hòa đắng đắng cay cay
Hòa thơm thơm beo béo
Vậy mà khiến người say.

Tim say vì loạn nhịp
Má đỏ hồng hây hây
Bàn tay say run rẩy
Trái tim nào lung lay.

Cà phê gây nghiện đấy
Uống nhiều sẽ bị ghiền
Lắm lúc có hơi phiền
Lắm lúc khiến người điên.

Huong Thao Flower

coffee-featured-image

Lỡ hẹn với Hội An

Và Hội An, mình lỡ hẹn
Lỡ vài giây, vài phút với Hội An
Lỡ xuân thì trên cây người ấy viết
Lỡ dương cầm, tiếc nuối bước lang thang.

Gửi Hội An miên man ngàn nỗi nhớ
Chờ người về ngồi đàn hát miên man
Chờ một người ôm theo câu chuyện ngắn
Mùa thu về ngồi kể với Hội An.

Những con đò, hoa đăng và nhà cổ
Hội An đẹp lơ đãng mùa thu sang
Hội An ơi không cho tôi một chỗ
Để tôi cùng hạnh phúc với thế gian.

Hương Thảo Flower

Thơ cho Hà Lan

Hà Lan ơi, từ lúc nào đã lớn
Có phải lớn cùng nỗi nhớ trái tim tôi ?
Khi trong tôi vẫn còn những bối rối
Em đã vội bỏ lại những mùa hoa.

Những câu chuyện như mới ngày hôm qua
Tôi chưa tỏ tâm tư rất thật thà
Đôi mắt biếc em đong ngàn tha thiết
Tôi đong tình chờ đợi ngàn năm qua.

Ngày xưa cũ trong em đã úa màu
Thời thương mến em đã vội quên mau
Tôi đi tìm em theo màu vết dấu
Tình yêu này tôi biết giấu đi đâu.

Thương em lắm cuộc đời những bể dâu
Trong số kiếp vô tình em đã chọn
Chỉ ước mình có một đôi cánh lớn
Che chở người qua những nỗi đau.

Năm ấy bên em đôi mắt biếc
Đâu biết một ngày biền biệt xa
Đâu biết sau cơn mưa tầm tã
Tôi vẫn yêu em đến ngày tà …

Huong Thao Flower
Mắt Biếc – Ngạn

…….
Có những điều anh vẫn còn chưa hiểu
Làm sao mình đến được với nhau…

Huong Thao Flower
Mắt Biếc – Hà Lan

Sài Gòn những ngày buồn

Sài Gòn buồn
Buồn hơn cái ngày chia tay người yêu cũ
Đất trời hoang vu
Trái tim nhỏ loay hoay tìm chỗ trú
Ngây ngô lòng chẳng hiểu vì sao.

Những ánh đèn ngày hôm qua đã tắt
Chốn hẹn hò chẳng thể hát nghêu ngao
Con phố buồn âm u huyền ảo
Quán quen buồn vì vắng bóng người thương.

Nên cuộc sống chẳng còn như lẽ thường
Chuyến xe cuối nhiều người vội đi mau
Sài Gòn tôi bây giờ thật lạ
Người với người phải sống thật xa nhau.

Mỗi người cho mình một khoảng lặng
Nhìn lại mình những ngày hôm qua
Để một lần thôi không sống vội vã
An yên lòng, mọi thứ sẽ đi qua.

Sài Gòn tôi sẽ không gục ngã
Cơn bão nào rồi cũng phải tan
Tôi vẫn biết thời gian là hữu hạn
Nhưng hôm nay không phải là ngày tàn.

Và Sài Gòn sẽ có tình yêu mới
Phố hẹn hò tất bật xốn xang
Những chuyện cũ đi vào quên lãng
Lại rộn ràng và hát tình tình tang.

Huong Thao Flower

Nếu ngày mai mặt trời không mọc nữa

Nếu ngày mai mặt trời không mọc nữa
Những bông hoa xinh phải lụi tàn
Những chiếc lá nhuộm màu vàng úa
Những chuyện tình đẹp phải ly tan.

Những con đường giờ rộng thêng thang
Vắng bóng người đùa vui – hờn giận
Cho tôi hỏi những niềm vương vấn
Và nỗi buồn đã đi về đâu.

Nếu ngày mai không thể nguyện cầu
Người với người có còn ghét nhau không
Khắp trần gian mùa đông giá lạnh
Thì yêu thương lúc đó cũng bằng thừa.

Và ngày mai mặt trời không mọc nữa
Tôi đã biết mình nhớ đến ai
Và tôi biết mình sẽ hối tiếc
Vì không giữ niềm hạnh phúc lâu dài.

Chúng ta không nhận ra mình khờ dại
Đến khi biết sẽ không có ngày mai
Khi nhận ra chẳng có gì mãi mãi.
Còn gì quan trọng chuyện đúng sai.

Và hôm nay mặt trời vẫn còn đó
Tôi hạnh phúc với điều chẳng lớn lao
Và tôi nói với người tôi yêu quý
Rằng tôi yêu họ đến dường nào.

Huong Thao Flower

“Tell someone that you love,
just what you’re thinking of,
if tomorrow never come …”

Thơ Viết cho những chàng trai xa nhà

Quay về nhé một ngày không xa
Một chàng trai tìm ước mơ xa nhà
Xa lắm đấy ở một nơi rất lạ
Thịt chẳng mặn mà, cơm có thơm ngon.

Quay về nhé để thấy cái nắng giòn
Của mùa hạ Sài Gòn cháy lửa
Và ngồi chờ cơn mưa trước cửa
Để nhớ về những kỉ niệm ngày xưa.

Một ngôi trường những buổi ban trưa
Những thằng bạn vui đùa trẻ dại
Và hành lang ấy bạn có quay lại
Vào một ngày bạn trưởng thành hơn không ?

Xếp vào hành lý tình cảm trong lòng
Hãng hàng không cho mang theo cả đấy
Đi tìm ước mơ tự do bay nhảy
Nhưng hãy quay về vì Sài Gòn ở đây.

Huong Thao Flower

Có ai hiểu được một chữ duyên

Có ai hiểu được một chữ duyên
Có gì đâu lắm u phiền
Tôi và bạn gặp nhau trên phố
Nhìn vào ánh mắt, thế là duyên.

Có những chữ duyên rất an nhiên
Có những chữ duyên cũng rất hiền
Mỉm cười với bạn, tôi hạnh phúc
Chỉ cần có bạn là bình yên.

Lại có chữ duyên trông rất điên
Bởi vì có duyên mà mệt mỏi
Bởi vì có duyên mà đánh đổi
Đau đớn lòng dù đã hết duyên…

Có chữ duyên không phải là duyên
Nhưng mãi trăm năm mình mới hiểu
Nhiều người cố siết duyên quá chặt
Bởi vì như thế … mất nhiều duyên.

Có những chữ duyên dài triền miên
Có những chữ duyên rất thiêng liêng
Chàng trai năm ấy từng thương bạn
Bây giờ gặp lại thế là duyên.

Có phải bạn đang đi tìm chữ duyên
Có khó gì đâu, sao muộn phiền
Tư tâm tĩnh tại và hạnh phúc
Trái tim bạn sẽ nhìn thấy nhân duyên.

Hương Thảo Flower

Vịnh ngưu lang chức nữ

Hay là mình đừng gặp nhau nữa nha anh
Xem Ngưu Lang Chức Nữ ngàn năm đợi
Bắc cầu ô thước mỗi năm cao vợi
Mà nước mắt chất đầy dòng sông Ngân.

Người ta lầm nước mắt là mưa ngâu
Của tháng bảy âu sầu buồn nhân thế
Sao chúng mình phải đợi chờ như thế
Rồi dằn vặt một mình cả đêm thâu

Quên nhau đi anh quên nỗi sầu
Sống hạnh phúc, yên bình như ai khác
Giữ đôi chân chúng mình đừng đi lạc
Đừng để vô tình lần nữa gặp lại nhau.

Câu chuyện tình người đời ngàn năm ngưỡng mộ.
Chỉ là cổ tích tuổi mười tám đôi mươi

Huong Thao Flower

HAY LÀ MÌNH ĐỪNG GẶP NHAU NỮA NHA ANH
[VỊNH NGƯU LANG- CHỨC NỮ]

#phaidaucuoctinh
#htfpoem

Những ngày mình không gặp

Những ngày mình không gặp
Trời xối xả mưa tuôn
Hay vì trời cũng biết
Ai đó đang rất buồn.

Nguyện làm cơn mưa nhỏ
Gửi những nỗi niềm to
Vì biết anh còn đó
Cùng em, dưới bầu trời.

Mai này anh xa rời
Em biết gửi nơi nao
Làm sao để anh hiểu
Một người vẫn đang yêu ?

Thế nên những buổi chiều
Trời mưa dầm ướt đẫm
Anh ơi anh đừng trách
Trời có tội gì đâu.

Huong Thao Flower

#phaidaucuoctinh

Thơ vui xuất bản sách

Đối thơ vui 18 …

Hai vợ chồng làm nghề xuất bản sách. Đêm tân hôn thật thơ mộng.
Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ :
– Sách mới cho nên phải đắt tiền
Chị vợ nghe chồng đọc liền ứng khẩu:
– Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.
Anh chồng ghì chặt vơ vào lòng mình và đọc luôn :
– Anh còn tái bản nhiều lần nữa
Chị vợ sung sướng đọc tiếp câu thơ trong tiếng thở :
– Em sẽ cho anh giữ bản quyền

(TAK)
Vài năm sau….
Cô vợ đọc:

Sách đã cũ rồi phải không anh?
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Để sách mở thêm giấc mộng lành

Anh chồng ngâm nga:

Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ tèm nhem
Giấy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui, chuyện cũ mèm

Cô vợ thanh minh:

Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài vẫn cảm giác… bay bay
Đọc xong kiểu này rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy say

Anh chồng làu bàu:

Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào hiệu sách… Nuốt không trôi!

Cha hàng xóm lẩm nhẩm:

Sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết cũng thấy thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc lén
Liệu có trang nào anh chưa xem?

….
(HTF)
Và một ngày của vài năm sau:

Sách cũ lâu rồi anh đã chán
Có người nhìn vào thấy phát điên
Người ấy cô đơn không có sách
Thế nên xin anh nhượng bản quyền.

Anh chồng nhăn nhó:

Sách này đọc lâu anh quen rồi
Nhớ từng dấu chấm, phẩy, qua trang
Người lạ nếu đọc sẽ bị rối
Sách này đâu có dễ đọc trôi.

Cô vợ vẫn cười:

Nhưng mà có khi đọc giả mới
Khám phá ra những điều hay ho
Tìm được lắm điều hay í ới
Ở những khe sâu chẳng xa vời.

Anh chồng nhăn nhó:

Anh nào có bảo sách không hay
Mê từ phút đầu anh trông thấy
Chỉ là quen quá – nên lười đọc
Chứ muốn ôm sách – ngủ cả ngày.

Cô vợ lắc đầu:

Anh lười nên đừng nói huyên thuyên
Xin trả lại em cái bản quyền
Hãy tìm sách mới mà anh thích
Để sách xuất bản được thường xuyên.

Anh chồng dỗ dành:
Trên đời có thứ là nhân duyên
Đời anh chỉ có một bản quyền
Lắm lúc vô tâm em đừng giận
Chứ anh yêu lắm sách thần tiên.

Thơ đối thơ
Thơ tình TAK –
Thơ Huong Thao Flower
Hội thơ văn Petrus – Lê Hồng Phong.

Tình cờ đọc bài của thơ tình TAK hay quá phải viết thêm đối lại ngay.

Thơ vui mùa Corona

Trăm năm trong cõi người ta
Ai ai cũng phải thở ra hít vào
Ở Campuchia hay ở Lào
Xứ nào mà chẳng hít vào thở ra.
Mà nay dịch corona
Đồng bào lại sợ thở ra hít vào.
Đường phố chẳng dám ồn ào
Người người lặng lẽ hít vào thở ra.
Nằm kế tâm dịch China
Việt Nam vẫn phải thở ra hít vào
Biên giới giờ cũng đã rào
Bà con vẫn sợ hít vào thở ra.
Tụi nhỏ nghỉ dịch ở nhà
Vô tư vui sướng thở ra hít vào
Người lớn nói chuyện thì thào
Ai dám mạnh mẽ hít vào thở ra
Ngành y nay được một pha
Làm việc quên cả thở ra hít vào
Khẩu trang bỗng thành phong trào
Yên tâm một chút hít vào thở ra
Mong cho dịch bệnh đi qua
Ta an yên sống thở ra hít vào.
Thế giới sẽ bớt nháo nhào
Nhân loại tiếp tục hít vào thở ra.

Huong Thao Flower

Thơ vui mùa Corona ☺️☺️

Thơ vui bóng đá

Giá mà có một người
Cùng nhau xem bóng đá
Cùng la hét cùng cười
Hồi hộp trái bóng lăn.

Giá mà có một người
Làm nhăm nhi vài món
Khô bò và xoài ớt
World Cup thật thơm ngon.

Giá mà có một người
Cuối tuần mình đưa đón
Ra ngoài xem bóng đá
Vẫn có cặp có đôi.

Người ấy thích một đội
Không giống với đội mình
Hai đứa cãi chí chóe
Huề bằng nụ hôn môi.

Rồi đang lúc sục sôi
Người yếu mềm mệt mỏi
Nằm tựa đầu lên gối
Bóng đá thêm bồi hồi…

Giá mà có một người
Hỏi những câu ngu ngơ
Để mình được giả vờ
Như hiểu biết lắm cơ.

Rồi lúc thua như mơ
Giá như có bến bờ
Vỗ về và an ủi
Bóng đá … thật nên thơ.

Huong Thao Flower
[Bài thơ Giá mà có một người – World Cup]

Có một người bảo yêu em

Có một người người ấy bảo yêu em
Cũng giống như anh nhiều năm nhiều tháng trước
Mang cho em những cánh hồng đỏ ướt
Nói lời ngọt ngào ong bướm và trăng hoa.

Có một người người ta bảo yêu em …
Huong Thao Flower