Có những lời tạ từ tôi chưa nói
Có những lời tạ từ tôi chưa nói
Tôi mong người hạnh phúc đến trăm năm
Và sau này có những lúc âm thầm
Xin nhớ đến thăng trầm mình đã qua.
Có những lời tạ từ chưa thể nói
Chắc người biết yêu thương đâu bằng lời
Chắc người biết tôi đã từng chờ đợi
Trong những ngày vô vọng nhất thanh xuân.
Cám ơn người cùng bước qua gian truân
Cùng tôi yêu những điều thật đơn giản
Cám ơn người vì đã có giây phút
Tôi tưởng mình hạnh phúc nhất thế gian.
…
Cám ơn người vì đã rời bỏ trước
Cho tôi tìm nhân duyên khác trong đời.
Huong Thao Flower
“Tuổi trẻ ấy, thật buồn cười,
đi qua bao nhiêu ngọn núi, con sông cũng không mệt.
Vậy mà có lúc mới đi qua một người thì đã muốn chùn chân.”

Tống biệt hành người hãy tự đi
Đưa người người cứ đi sang sông
Người đừng ngoảnh lại sóng trong lòng
Tôi hóa bông hoa trên triền núi
Chẳng về biển rộng gặp dòng sông.
Đưa người tôi chẳng đưa sang sông
Vì tôi mệt lắm – tôi lười lắm
Vì người đã chọn sông thăm thẳm
Tống biệt hành, người hãy tự đi.
Vịnh “Tống biệt hành” của Thâm Tâm
Hương Thảo Flower