Em là cà phê sữa
Em là cà phê sữa
Có chứa cafein
Cà phê sữa pha phin
Phải chờ lâu mới có.
Hương vị ngọt ngào đó
Hòa đắng đắng cay cay
Hòa thơm thơm beo béo
Vậy mà khiến người say.
Tim say vì loạn nhịp
Má đỏ hồng hây hây
Bàn tay say run rẩy
Trái tim nào lung lay.
Cà phê gây nghiện đấy
Uống nhiều sẽ bị ghiền
Lắm lúc có hơi phiền
Lắm lúc khiến người điên.
Huong Thao Flower

Có sao đâu em
Có sao đâu em nếu một ngày
Những niềm thương bay về một nơi khác
Đôi bàn chân người vô tình đi lạc
Để lại vô hình những nỗi nhớ cô đơn.
Có sao đâu em nếu một ngày
Mất một người trái tim thương vời vợi
Thì hờn ghen trách móc hay chờ đợi
Bỗng vô duyên lạc lối giữa cuộc đời,
Những nỗi buồn là những điều phù du
Vì cuộc đời đầy sương mù như thế
Có tháng ngày nhiều nhiều điều không thể
Cứ đua nhau dồn dập đến trong đời.
Và em ơi khi tâm hồn phơi phới
Lỡ chuyến đầu để về với nhau
Thì có sao đâu hãy để trái tim đợi
Bắt chuyến tàu sau hạnh phúc đong đầy.
Có sao đâu em nếu một ngày …
Và ngày đó cũng có sao đâu em.
Huong Thao Flower
Bài thơ Có sao đâu em
“Này em ơi trăm năm sau, những vui buồn kia sẽ về đâu
Biết cuộc đời, mình phù du lắm em ơi ”
Này em ơi – Tùng
Kìa cô gái u sầu bên cửa sổ
Một cô gái u sầu bên cửa sổ
Ôm tháng ngày ôm nỗi sợ mênh mang
Cô khép mình khi niềm tin đã mất
Yếu đuối lòng lạc lối hoang mang.
Một cô gái u sầu bên cửa sổ
Vùi lấp mình trong nỗi sợ cô đơn
Sống chán chường khi tuổi xanh mơn mởn
Ngại mở lòng ngại những đau thương.

Và cô gái u sầu bên cửa sổ
Da diết lòng vẫn muốn được yêu thương
Tim khép lại vấn vương hình bóng cũ
Vết sẹo nhạt nhòa kí ức hãy ngủ quên.
Kìa cô gái u sầu bên cửa sổ
Nay má hồng son đỏ mascara
Cô xuống phố lắc lư chiếc đầm mới
Khoe vai trần duyên dáng mắt long lanh.
Cô trồng bên cửa sổ chậu cây xanh
Gieo hạt mầm những niềm vui sắp nở
Lắng nghe trái tim mình đang nhắc nhở
Viết tiếp đời mình những yêu thương.
Hương Thảo Flower
“Ngày hôm qua em vui ca,
cớ sao hôm nay em buồn bã
Có sao đâu, rồi sẽ qua thôi
Có sao đâu” 😉
Bài thơ cô gái mặc đầm xanh
Em là cô gái mặc đầm xanh
Đôi mắt long lanh rất dễ buồn
Rất sợ bài thơ mang giày đỏ
Bỏ thế giới nhỏ vẫn cô đơn.
Anh là chàng trai mặc áo xanh
Gương mặt lạnh tanh, rất ân cần
Là người thương em, người em muốn
Là người định mệnh bảo là của em.
Em chỉ là cô gái mặc đầm xanh
Không mang hài đỏ như trong tranh
Bởi vì em không chọn đôi giày đỏ
Mang đôi giày đỏ.. không đến được với anh
Chuyện tình áo xanh và đầm xanh
Cho dù có vỡ cũng dễ lành
Bởi vì chúng ta là mảnh ghép
Mà những điểm khuyết được che lấp bởi nhau.
Hương Thảo Flower
