Và bây giờ đã đủ nợ đủ duyên
Anh đã nghĩ mình chẳng đủ nợ đủ duyên
Trên con đường vỡ tơ duyên thành nhiều mối
Hai đứa song song không cùng lối
Chỉ cắt nhau ở vô cực vô cùng.
Em không ngờ có thể đi đến vô cùng
Gặp lại anh sau muôn trùng trắc trở
Và lần này trái tim đã mở
Và bây giờ đã đủ nợ đủ duyên.
Chốn trần gian vốn rất nhiều u phiền
Khi tình duyên do ông trời sắp đặt
Nhưng vì thương mình đã góp nhặt
Từng con đường trở lại với nhau.
Huong Thao Flower

Bài thơ “Và bây giờ đã đủ nợ đủ duyên”
Chúng mình là định mệnh phải không anh
Chúng mình là định mệnh phải không anh?
Đi một vòng rất xa rồi gặp lại
Hai trái tim từng có những nỗi buồn sâu vời vợi
Và mình tìm thấy nhau – lắp cho nhau những hạnh phúc đủ đầy.
Em là cô gái của ngày hôm qua
Của tuổi thơ anh, của những ngày hồn nhiên thơ dại
Em nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ mình gặp lại
Cùng xây nhà cùng vẽ những hạnh phúc tương lai
“Chúng mình có thể bắt đầu không?” em
Đừng đi qua nhau thêm một lần nào nữa
Cuốn sách ấy từng trang dòng rất chan chứa
Lời tỏ tình mật ngọt gửi đến công chúa của anh thôi.
Huong Thao Flower

- Chú rể của em – một chàng trai trăm kí
Vậy là chàng cũng có trái tim cũng bự lắm đây thôi
Anh thương vợ- đè bẹp những nỗi buồn trên hàng mi của vợ
Vòng tay nhỏ này sẽ ráng ôm hết chú rể của riêng em.
Ps: Bài thơ lấy cảm hứng từ 2 cuốn sách: “Chúng mình có thể bắt đầu không ?”- Lời tỏ tình của chú rể dành cho cô dâu và “Cô gái đến từ hôm qua” –
tặng đám cưới Nguyên Anh